Biệt Kích Bay Đêm
Đêm nay tôi lại bay vào rừng sâu,
Trực thăng tôi lướt qua sương mù thẳm.
Phía sau lưng là những người lính lặng thầm,
Nhảy vào bóng tối không một lời giã biệt.
Dưới kia là núi đồi biên giới Lào,
Tiếng gió rít bên cánh quạt chênh chao.
Chúng tôi đến không kèn không trống,
Chỉ trái tim mang màu cờ Tổ Quốc.
Tôi bay giữa trời đêm quê hương,
Nghe tim mình hoà cùng tiếng động cơ.
Đưa anh em vào giữa lòng địch,
Trở về một mình, mang nặng âu lo.
Tôi không sợ chết giữa rừng sâu,
Chỉ sợ một ngày không còn quê hương.
Ngẩng đầu giữa trời sao lấp lánh,
Thấy Tổ Quốc nằm trong tim mình.
Có người bạn tôi đã không về nữa,
Xác không tìm, chỉ còn lại cánh dù.
Mỗi khi nâng ly tôi vẫn thì thầm:
“Cho người lính – đã bay vào huyền thoại.”
Mẹ ơi, con chẳng kịp về quê,
Nhưng con bay cho đất trời Việt Nam.
Bay như cánh chim không mỏi,
Giữa chiến tranh – giữa những giấc mơ.
Tôi bay giữa trời đêm quê hương,
Nghe tim mình hoà cùng tiếng động cơ.
Đưa anh em vào giữa lòng địch,
Trở về một mình, mang nặng âu lo.
Tôi không sợ chết giữa rừng sâu,
Chỉ sợ một ngày không còn quê hương.
Ngẩng đầu giữa trời sao lấp lánh,
Thấy Tổ Quốc nằm trong tim mình.
Bên kia cánh quạt là bóng đêm,
Mà trong tôi, vẫn sáng một niềm tin…
Henry Thanh
Composer and Lyricist
henrythanh@yahoo.com
Vancouver, August/2025 |